Cẩu gặp Chó trên sân vận động trường cách đây 3 năm. Thấy đã thích roài nên lê la xin chơi bóng chuyền ké . Lúc đầu còn ngại nên chả dám nc mô. Chỉ giả nai đóng mặt lạnh lùng cool boy để làm màu vs Chó. Nói bảo ra sân chơi thể thao vậy thôi chứ lười chảy nước ra mà thấy có Chó ngoài sân là thay đồ sách giầy ra giả bộ chạy bộ rồi xin chơi ké. Được một thời gian thì giả nai xin sdt rồi hai đứa thân hơn. Đi chơi cf hóng mát các kiểu. Buồn buồn chán chán thì alo
" Ê chó đi chơi k ?" hay là " Ê cẩu đi chơi k ?" Vâng vâng và mây mây....
Lúc đó cũng tính tỏ tình thử xem nhưng sợ sợ k đến đâu lại mất đi người bên cạnh. Cứ thế trôi qua. Rồi Cẩu quýêt định chờ đến ngày sn Chó rồi tỏ tình. Mua bông hoa các kiểu , quà sn ..... Chải keo vuốt tóc, lựa quần áo cả buổi rồi chờ rồi nhờ mấy đứa bạn Chó tạo cơ hội cho tỏ tình rồi hứa hẹn lo chầu cf kem..... Đùng một cái gần đến giờ đi thì Chó gdt bảo
" Ê mi đi chưa qua bên đây đi. Ta vs ngiu ta vs mấy đứa cùng p ta đang chờ nè " .
Một cảm giác thật máu chó. Chắc mấy ai hiểu dc . Tay cầm quà tay cầm hoa chả biết làm cái gì .Mặt xanh như đít nhái. Mấy lão trong p tưởng trúng gió lôi đầu zô cạo cạo nặn nặn các kiểu . Bông nè hoa nè quà nè đành gửi tạm trong xe rác . Vác cái mặt xanh lét đi sinh nhật. Kèm theo nụ cười đắng chát. Giá như ..... chờ thêm một lát nữa không được sao ? Cẩu làm sai gì sao ? Ngồi trong quán kra mà chả biết nói gì . Miệng đắng chát chả muốn hát hò . Không còn vui vẻ cười đùa như trước nữa. Chó bảo Cẩu hát tặng Chó bài hát. Ừ thì hát tặng Chó sinh nhật vui vẻ. Mà không còn tâm trạng đâu mà hát. Toàn trật nhịp , sai lời , lạc tông. Cũng chả hiểu mk hát cái gì nữa. Rồi uống uống cho say cho quên đi tất cả nhưng sao nó cứ quanh quẩn trong đầu tôi. Rồi chó giới thiệu Ny mới vs Cẩu. Cún 95, ngta nhận xét ra Cẩu vs Cún khá giống nhau. Mọi thứ đều hơn hẳn Cẩu.
Tôi biết là tôi nói lời yêu quá trể. Lúc sinh nhật Chó. Chắc Chó say nên ôm tôi. Trong lúc thất vọng và chán đời nhất. Suy nghĩ mình vẫn còn cơ hội hay Chó quen ngta để ép mình nói ra lời yêu . Có phải vậy không Chó. Tôi nhầm to rồi. Hố lớn rồi. Chó yêu ngta và coi tôi như bạn. Chữ Bạn đó làm tôi đau ntn Chó hiểu không. Tôi cứ suy nghĩ vẫn vơ rằng mình còn cơ hội. Thời gian qua đi 1 năm rồi 1 năm nữa. Buồn chán thì rủ Chó đi nhậu , cf .... Chó bảo
" Ta đi vs bạn ta không uống đâu chỉ đi vs mi ta mới uống thôi vì ta tin tưởng mi".
Âm thầm làm bạn vs Chó chờ một ngày nào đó Chó quay lại sẽ thấy Cẩu. Rồi cũng đến lúc Chó ra trường. Cẩu buồn lắm, nghĩ đến cảnh sẽ không được gặp Chó nữa thì lại buồn vu vơ rồi thở dài. Vì mk có là gì của nhau đâu. Đôi lúc nhậu say thì lại nhớ đến Chó . Những cuộc gọi lúc đêm khuya để vơi đi nỗi nhớ ngày nào. Vẫn tỏ ra thờ ơ lạnh lùng như trước nhưng ở bên Chó vẫn thấy khó chịu . Chắc là do ghen thôi . Muốn ôm Chó như lúc trước kia. Nhưng sợ Chó đẩy Cẩu ra . Và hai đứa cách xa nhau hơn. Một ngày xa xa, Chó từ sài gòn về thăm, 3h sáng . Cẩu giả bộ đang ngủ nhưng thật ra là đang thức chờ Chó. Lạnh nhạt để duy trì mqh của hai đứa. Vẫn hy vọng. Hai đứa ở bên nhau . Muốn ôm Chó lắm. Nhưng rồi lại sợ .... Chở Chó đi dạo mưa vòng vòng cả tp Bmt . Nhưng thấy bmt sao nhỏ thế. Muốn đi mãi đi mãi không hết để được bên Chó. Nhưng cũng phải chở Chó về phòng bạn Chó. Định rủ tối đi nhậu cho vui. Nhưng Chó lại nói dối Cẩu. Đêm đó Chó say . Cẩu cũng say. Cẩu muốn gặp Chó. 1h sáng vẫn muốn gặp . Đôi khi tôi không hiểu tình cảm của Chó là gì nữa. Cẩu trong Chó là gì. Cẩu hỏi
" Cho Cẩu một cơ hội được không ? ".
" Chúng mình mãi là bạn Cẩu nhé ".
Chó hiểu đã làm Cẩu đau ntn không. 3 năm âm thầm bên Chó. 3 Năm yêu Chó. Nhưng 3 năm vẫn chỉ là Bạn của Chó mà thôi. Cẩu không muốn gặp lại Chó nữa. Để Cẩu quên đi Chó và tìm người yêu Cẩu thật sự. Chó nt nc. Cẩu không rep nhưng vẫn đọc những tin nhắn đó. Đau lắm. Khổ lắm nhưng vẫn cắn răng chấm dứt tình bạn này. Cẩu cần thời gian. Thời gian để quên đi tất cả những gì thuộc về hai đứa và những khoảnh khắc bên Chó vui lắm nay còn đâu .
"Rồi một ngày nào đó, khi chúng ta tiếp bước trên con đường của riêng mình, có những người chỉ vô tình đi ngang qua cuộc đời chúng ta. Họ đi để lại nổi đau, sự cô đơn hay sự dằn vặt . Với tôi , khi người con gái ấy xuất hiện . Cuộc đời tôi đã đi một con đường mờ mịt không thấy tương lai... Rồi đến khi nhìn lại thì nhận ra mình đã đánh mất quá nhiều điều quan trọng .... "
Thứ Sáu, 3 tháng 2, 2017
Có lẻ khi đọc xong câu chuyện của tôi. Nhiều người sẽ có nhiều suy nghĩ khác nhau. Mọi người có thể chỉ trích tôi nhưng xin mọi người đừng nói gì về cô ấy .
Tôi - sv k14 ( lớp xin được giấu ) ngoại hình bt, gd bt , học lực bt và một quá khứ đen tối. Em - sv k15 ( tôi hay gọi là Nhóc- người đồng bào ) một cô gái nhỏ bé xinh xắn ngây thơ trong mắt tôi. Một ngày có nắng có gió BMT một cô bé áo trắng , giày trắng giữ thăng bằng trên lan can ven đường dọc gd 789 ( xém ngã ) tôi và lũ bạn đi gần đó bật cười trêu em ,em ( có vẻ hơi xấu hổ ) bỏ đi thật nhanh chẳng thèm quay lại nhìn . Lúc đó chắc em cũng không biết sự có mặt của tôi đâu nhỉ. Lần thứ 2 , vẫn khuôn mặt đó , nhưng sao có vẻ buồn . Tôi muốn hỏi xem em bị làm sao nhưng có vẻ hơi kì kì (em chưa biết tôi là ai ) . Lần thứ 3 tôi mới biết em cùng ngành vs tôi khi đó là buổi chào đón tân sv k15.Sau đó tôi dò hỏi fb của em để nt làm quen ( khá vất vả nhưng rốt cuộc cũng thành công )
(21-10-2015) Ngày đầu quen nhau, đến cái nắm tay hoặc cái ôm nhẹ cũng làm tôi rung lên như mối tình đầu vậy. Y như là một đứa con trai mới biết yêu. Cảm giác ấy chắc nhiều người cũng hiểu khó nói nên lời lắm đúng k các bác. Đôi lúc đèo nhau trên chiếc cúp (tàn) ra hồ Eakao đánh guitar cho em nghe . Có lần đến nổi viêm họng làm em lo nên mua viên ngậm cho ( Bị lũ bạn trong lớp cướp hết , các bác thấy có chó k !! ) Đôi lúc cãi nhau, giận hờn nhưng những ngày đó tôi là những ngày hp nhất trong cuộc đời. Cảm thấy như ông trời ban cho người con gái của đời tôi vậy. Nhưng điều tôi lo sợ cuối cùng cũng đến.
(13-12-2015 15:xx) vẫn như mọi khi tôi rủ em đi hóng gió . Rồi một tin nhắn đến:
" Anh ơi, chúng mình dừng lại đi anh " .
-> " Em có biết em đang nói gì không ? Tại sao lại dừng lại ? Anh làm gì sai chứ ? "
" Em biết em nói những gì..... "
Em có biết cảm giác của tôi khi đó k? Như một thằng điên ngồi cả một đêm chẳng thể suy nghĩ cái gì cũng chẳng biết làm gì chỉ nhìn dòng tin nhắn đó ! Các bác có hiểu cảm giác của tôi ntn không ? Không làm gì sai , nếu hết yêu tại sao không nói mà để tôi chờ đợi một lý do . Ct k một lý do chính tôi cũng chả hiểu tôi làm gì sai để phải ra nông nổi này. Sau khi ct tôi lao vào rượu bia, tôi muốn uống cho say để quên đi e. Nhưng càng say tôi lại càng nhớ e hơn.Có lần tôi tâm sự với mẹ mẹ bảo :" gd mình k chấp nhận con dâu là người đồng bào như thế đâu, m muốn níu kéo chỉ làm khổ nó thôi" ( vì một số lý do khó nói nên tôi k nói ra ).
(1 tháng sau ) em biết tôi hay chơi bóng ở svđ trường nên hay đi bộ ngoài đó. Tôi thấy e, rất muốn ôm e nhưng vẫn phải cố tỏ ra bất cần. Một hôm tôi nhớ e đến không thể chịu nổi nữa,tôi rủ em ra chổ cũ hóng gió . Lần đầu tiên tôi thấy e khóc. Tim tôi đau lắm e biết không? Tôi muốn ôm e vào lòng và nói " Không sao rồi mọi thứ sẽ qua". Nhưng tôi không làm được như thế... Em muốn quay lại nhưng tôi không thể để em khổ thêm. Vì tôi không thể cho em được một cs mà em mơ ước. Tôi yêu em , rất muốn quay lại nhưng được gì? Dày vò nhau ? Ct rồi quay lại giữa hai người sẽ có một bức tường ngăn, không thể trở lại như lúc đầu. Một phần cũng vì gd tôi. Sẽ có người trách tôi vì gd quá nhiều. Nhưng trong lòng tôi dù có yêu đến chết nhưng vẫn không thể bỏ được gd mình. Các bác đã từng đói ăn chưa ? Bố mẹ nhịn ăn để cho con . Nuôi lớn để rồi quay lưng lại vs gd . Có đáng không ? Xin lỗi em rất nhiều, bây giờ tôi có làm gì đi nữa thì cũng không thể bù đắp cho e những gì tôi đã gây ra.Để giờ đây người nam người bắc.Không biết bao giờ mới được gặp lại e người con gái tôi yêu.Đến khi mất đi rồi mới biết cái gì quan trọng đối vs mình. Nhưng tất cả đã quá muộn.
"HN ơi sao lại mang nhóc của tôi đi , làm sao tôi tìm được nhóc , tôi nhớ nhóc nhiều lắm "
p/s Tôi chỉ muốn nói ra lòng mình cho nhẹ nhỏm. Bây giờ tôi đã mất liên lạc vs cô ấy. Không thể nói hết lòng mình cho cô ấy biết. Hy vọng e sẽ đọc được những gì tôi viết. Tha lỗi cho tôi em nhé.[•-•A.T•-•]
Tâm sự của một đứa con trai mà người khác nhận xét là Đểu .
Cuộc đời tôi gắn liền với những thăng trầm . Khi mới sinh ra được hơn một tuổi gia đình tôi xem bói và được nói là tôi và gia đình không hợp nhau.( Gia đình tôi có 3 đứa anh chị em. Chị hai, anh ba và tôi-út). "Sống cùng nhau chắc chắn có một người mất". Gia đình tôi tính đem tôi vào cô nhi viện nhưng bà ngoại thấy tội nên nhận nuôi.Chưa bao giờ tôi hận những người xem bói như vậy.Toàn lừa đảo rồi đẩy tôi ra xa gia đình khi còn quá nhỏ. Cuộc sống bên ngoại khá khó khăn nhưng cũng đầy ắp những kỉ niệm tuổi thơ gọi chung là tuổi thơ sâu sắc 😎 .Có lần được ăn dưa hấu. Ham ăn quá đến nổi bị đầy bụng .😆 Lúc bé không biết gì nên cũng không nghĩ gì nhiều. Lâu lâu được về nhà lại quấn quít bên mẹ rồi tối phải về nhà ngoại.Khi còn bé tôi bị động kinh. Có lần lên cơn , mợ cả tôi bế tôi chạy la làng la xóm lên. Lúc đó nhà ngoại bán bún riêu thì có một ông khách thấy tôi như thế nên lại lễ ( giác lễ) cho tôi. Đến giờ không còn bị lại nữa.Đôi lúc nhân lúc Cậu 3 tôi say say thì nhào vô treo màn cho cậu. Được cậu cho 1000-2000đ đi chơi nét với lũ giặc cùng xóm và mấy lão anh họ. Mãi đến khi tôi 6 tuổi , cũng đã hiểu chuyện gì đang xảy ra vs mình thì tôi về lại nhà mình. Và gia đình tôi làm ăn thất bại. Chuyển cả gia đình xuống nhà ngoại . Tôi còn nhớ một câu khi ông ngoại tôi còn sống nói :" Tụi bay không cho hai đứa nó xây cái chòi để có chổ chui ra chui vào thì tao ra ngoài bụi chuối tao ở". Cuộc sống không phải khá giả nhưng đối vs tôi thì vô vị lắm. Cuộc đời tôi nhớ mãi khoảng thời gian khi tôi học lớp 6 . 6 đứa đi chơi và mất 1. Lần đầu tiên trong đời tôi thấy người chết. Các ace hãy cảm nhận thử xem. Một đứa bé mới 11 tuổi thấy cảnh bạn mình như thế ( chết đuối nên máu từ mắt tai mũi miệng rỉ ra) thì đặt mình vào trường hợp như tôi các bạn sẽ như thế nào. Khi đó tôi thật sự rất sốc.Có lẻ do tôi không muốn nhớ lại khoảng thời gian đó nên cũng không có nhiều kí ức trong đầu. Gần một tháng trời không tiếp xúc vs ai chỉ ở trong phòng nhìn quanh thôi. Gia đình tôi cũng chẳng dư giả gì nhưng sợ tôi trầm cảm nên cho tôi ra SG học. Cuộc đời đen tối đang chờ đợi tôi.
Lần thứ hai xa nhà , nhiều người sẽ lo sợ. Một đứa con trai nhỏ bé như tôi so với đồng trang lứa thì chẳng ra làm sao , ngoại hình thì cũng ưa nhìn( người khác nói ) nhưng tôi thì thấy tôi bình thường như bao người chưa đến mức tệ.Có lúc cả ngày không mở miệng nói chuyện với ai ( gần giống như trầm cảm nhưng cũng có chút cool ). Đến trường, Các bạn trong lớp chào đón tôi bằng một trận đòn ra mắt tập thể. Tôi nhớ ngày hôm đó tôi bị nhốt trong tủ sắt cả đêm. Chỉ biết bó gối ngồi không dám làm gì vì sợ tụi nó đánh tiếp ( ai đã từng học nội trú thì sẽ hiểu ). Ăn đòn thường xuyên dài dài. Mãi đến năm lớp 7 , một lần tình cờ tôi quen được một cô bạn cùng khối( tên H.H Linh và là mối tình đầu của tôi ) và dần dần quen các bạn khác lớp và ổn định được cuộc sống trong trường. Nhưng nào ngờ, tôi quá ngu và quá tin người nên đã thích L nhưng đổi lại đối vs L chỉ là một vụ cá cược .Tôi tình cờ nghe được cuộc điện thoại của L với bạn." Vì tôi bất cần nên họ cá cược xem L có làm tôi thích không?" không ai biết tôi đã trải qua những gì nên họ đem tình cảm của tôi như một trò đùa. Kết thúc mối tình đầu mà mọi người vẫn gọi là đẹp đó, nhưng tình cảm tuổi mới lớn đâu phải nói bỏ là bỏ được. Người ta sợ nhất là những thói quen. Dần dần tôi sa vào rượu chè, thuốc lá...Cuộc đời tôi bắt đầu từ đây........
Người ta bảo rằng :" muốn quên đi một tình yêu thì phải đốt cháy lên một tình yêu khác" .Tôi không còn rụt rè như trước nữa, cũng đã học cách nói chuyện với bạn bè. Lúc đó tôi cũng tin như thế nên bắt đầu quen hết người này đến người khác để tìm lại cảm giác như mối tình đầu của tôi. Nhưng kết quả lại không như tôi nghĩ. Càng quen tôi thấy như một người máy được lập trình sẵn vậy . Sáng trưa chiều tối suốt ngày ôm điện thoại nói chuyện làm quen. Nhưng kết quả vẫn như cũ. Đến năm lớp 10 tôi cũng phát triển khá ổn về mặt ngoại hình không phải hotboy nhưng cũng k đến mức " Sắc đẹp sĩ nhục người nhìn" tôi chuyển trường về nhà. Vẫn như cũ tôi vẫn đi tìm cảm giác kia . Kết quả vẫn là con số không . Và cuối năm 10, tôi xém bị đuổi học vì đánh nhau nên gia đình rút hồ sơ chuyển ra Đà nẵng ( trường mô xin được dấu nhé ) . Cầm đầu lớp 11a7 quậy banh cái lớp. Đủ thứ trò nghĩ ra để phá thầy cô. Và rồi cuối HK1 cũng phải chuyển về trường cũ ở nhà vì choảng nhau vỡ đầu. Chuỗi ngày phá phách vẫn tiếp tục . Năm 12 , năm cuối cấp, một cô gái đã làm thay đổi cuộc đời tôi sang hướng khác . Hai đứa quyết tâm học để cùng học chung một trường Đại học. Nhưng cuộc sống đâu như mình nghĩ. Gia đình cô ấy có chuyện nên chuyển đi bất ngờ và tôi mất liên lạc với cô ấy( hai đứa học khác trường c3). Các bác nghĩ thử nhé. Bỗng một ngày nào đó, người mà mình xem là tất cả lại biến mất không một chút tâm hơi gọi điện thoại thì " Thuê bao" các bác sẽ ntn?Chị tôi có nói một câu :" Chỉ là do mày quá tin người thôi, nếu mày còn như thế này nữa thì mày đi chết đi là vừa, cuộc sống của mày mà để người khác lo lắng thì sống chỉ tốn thời gian thôi , ai quay lưng lại với mày nhưng chị mày thì không , lúc nào mày cần thì tao luôn ở bên mày. Cuộc sống của mày do mày quyết định chả ai quyết định thay mày được ."Rồi kì thi đại học cũng đến , tôi thi đậu hai trường Nông Lâm Huế và Tây Nguyên nhưng gia đình bắt tôi theo ngành Sư phạm vì nó ít đụng chạm đến pháp luật. Tôi cũng nghĩ về tương lai của mình nên chấp nhận. 18 tuổi, cũng đủ để biết những gì mình làm và biết hậu quả của nó ra sao. Cũng muốn có người yêu đàng hoàng để cưới nhưng đâu ngờ.........
Cuộc đời tôi gắn liền với những thăng trầm . Khi mới sinh ra được hơn một tuổi gia đình tôi xem bói và được nói là tôi và gia đình không hợp nhau.( Gia đình tôi có 3 đứa anh chị em. Chị hai, anh ba và tôi-út). "Sống cùng nhau chắc chắn có một người mất". Gia đình tôi tính đem tôi vào cô nhi viện nhưng bà ngoại thấy tội nên nhận nuôi.Chưa bao giờ tôi hận những người xem bói như vậy.Toàn lừa đảo rồi đẩy tôi ra xa gia đình khi còn quá nhỏ. Cuộc sống bên ngoại khá khó khăn nhưng cũng đầy ắp những kỉ niệm tuổi thơ gọi chung là tuổi thơ sâu sắc 😎 .Có lần được ăn dưa hấu. Ham ăn quá đến nổi bị đầy bụng .😆 Lúc bé không biết gì nên cũng không nghĩ gì nhiều. Lâu lâu được về nhà lại quấn quít bên mẹ rồi tối phải về nhà ngoại.Khi còn bé tôi bị động kinh. Có lần lên cơn , mợ cả tôi bế tôi chạy la làng la xóm lên. Lúc đó nhà ngoại bán bún riêu thì có một ông khách thấy tôi như thế nên lại lễ ( giác lễ) cho tôi. Đến giờ không còn bị lại nữa.Đôi lúc nhân lúc Cậu 3 tôi say say thì nhào vô treo màn cho cậu. Được cậu cho 1000-2000đ đi chơi nét với lũ giặc cùng xóm và mấy lão anh họ. Mãi đến khi tôi 6 tuổi , cũng đã hiểu chuyện gì đang xảy ra vs mình thì tôi về lại nhà mình. Và gia đình tôi làm ăn thất bại. Chuyển cả gia đình xuống nhà ngoại . Tôi còn nhớ một câu khi ông ngoại tôi còn sống nói :" Tụi bay không cho hai đứa nó xây cái chòi để có chổ chui ra chui vào thì tao ra ngoài bụi chuối tao ở". Cuộc sống không phải khá giả nhưng đối vs tôi thì vô vị lắm. Cuộc đời tôi nhớ mãi khoảng thời gian khi tôi học lớp 6 . 6 đứa đi chơi và mất 1. Lần đầu tiên trong đời tôi thấy người chết. Các ace hãy cảm nhận thử xem. Một đứa bé mới 11 tuổi thấy cảnh bạn mình như thế ( chết đuối nên máu từ mắt tai mũi miệng rỉ ra) thì đặt mình vào trường hợp như tôi các bạn sẽ như thế nào. Khi đó tôi thật sự rất sốc.Có lẻ do tôi không muốn nhớ lại khoảng thời gian đó nên cũng không có nhiều kí ức trong đầu. Gần một tháng trời không tiếp xúc vs ai chỉ ở trong phòng nhìn quanh thôi. Gia đình tôi cũng chẳng dư giả gì nhưng sợ tôi trầm cảm nên cho tôi ra SG học. Cuộc đời đen tối đang chờ đợi tôi.
Lần thứ hai xa nhà , nhiều người sẽ lo sợ. Một đứa con trai nhỏ bé như tôi so với đồng trang lứa thì chẳng ra làm sao , ngoại hình thì cũng ưa nhìn( người khác nói ) nhưng tôi thì thấy tôi bình thường như bao người chưa đến mức tệ.Có lúc cả ngày không mở miệng nói chuyện với ai ( gần giống như trầm cảm nhưng cũng có chút cool ). Đến trường, Các bạn trong lớp chào đón tôi bằng một trận đòn ra mắt tập thể. Tôi nhớ ngày hôm đó tôi bị nhốt trong tủ sắt cả đêm. Chỉ biết bó gối ngồi không dám làm gì vì sợ tụi nó đánh tiếp ( ai đã từng học nội trú thì sẽ hiểu ). Ăn đòn thường xuyên dài dài. Mãi đến năm lớp 7 , một lần tình cờ tôi quen được một cô bạn cùng khối( tên H.H Linh và là mối tình đầu của tôi ) và dần dần quen các bạn khác lớp và ổn định được cuộc sống trong trường. Nhưng nào ngờ, tôi quá ngu và quá tin người nên đã thích L nhưng đổi lại đối vs L chỉ là một vụ cá cược .Tôi tình cờ nghe được cuộc điện thoại của L với bạn." Vì tôi bất cần nên họ cá cược xem L có làm tôi thích không?" không ai biết tôi đã trải qua những gì nên họ đem tình cảm của tôi như một trò đùa. Kết thúc mối tình đầu mà mọi người vẫn gọi là đẹp đó, nhưng tình cảm tuổi mới lớn đâu phải nói bỏ là bỏ được. Người ta sợ nhất là những thói quen. Dần dần tôi sa vào rượu chè, thuốc lá...Cuộc đời tôi bắt đầu từ đây........
Người ta bảo rằng :" muốn quên đi một tình yêu thì phải đốt cháy lên một tình yêu khác" .Tôi không còn rụt rè như trước nữa, cũng đã học cách nói chuyện với bạn bè. Lúc đó tôi cũng tin như thế nên bắt đầu quen hết người này đến người khác để tìm lại cảm giác như mối tình đầu của tôi. Nhưng kết quả lại không như tôi nghĩ. Càng quen tôi thấy như một người máy được lập trình sẵn vậy . Sáng trưa chiều tối suốt ngày ôm điện thoại nói chuyện làm quen. Nhưng kết quả vẫn như cũ. Đến năm lớp 10 tôi cũng phát triển khá ổn về mặt ngoại hình không phải hotboy nhưng cũng k đến mức " Sắc đẹp sĩ nhục người nhìn" tôi chuyển trường về nhà. Vẫn như cũ tôi vẫn đi tìm cảm giác kia . Kết quả vẫn là con số không . Và cuối năm 10, tôi xém bị đuổi học vì đánh nhau nên gia đình rút hồ sơ chuyển ra Đà nẵng ( trường mô xin được dấu nhé ) . Cầm đầu lớp 11a7 quậy banh cái lớp. Đủ thứ trò nghĩ ra để phá thầy cô. Và rồi cuối HK1 cũng phải chuyển về trường cũ ở nhà vì choảng nhau vỡ đầu. Chuỗi ngày phá phách vẫn tiếp tục . Năm 12 , năm cuối cấp, một cô gái đã làm thay đổi cuộc đời tôi sang hướng khác . Hai đứa quyết tâm học để cùng học chung một trường Đại học. Nhưng cuộc sống đâu như mình nghĩ. Gia đình cô ấy có chuyện nên chuyển đi bất ngờ và tôi mất liên lạc với cô ấy( hai đứa học khác trường c3). Các bác nghĩ thử nhé. Bỗng một ngày nào đó, người mà mình xem là tất cả lại biến mất không một chút tâm hơi gọi điện thoại thì " Thuê bao" các bác sẽ ntn?Chị tôi có nói một câu :" Chỉ là do mày quá tin người thôi, nếu mày còn như thế này nữa thì mày đi chết đi là vừa, cuộc sống của mày mà để người khác lo lắng thì sống chỉ tốn thời gian thôi , ai quay lưng lại với mày nhưng chị mày thì không , lúc nào mày cần thì tao luôn ở bên mày. Cuộc sống của mày do mày quyết định chả ai quyết định thay mày được ."Rồi kì thi đại học cũng đến , tôi thi đậu hai trường Nông Lâm Huế và Tây Nguyên nhưng gia đình bắt tôi theo ngành Sư phạm vì nó ít đụng chạm đến pháp luật. Tôi cũng nghĩ về tương lai của mình nên chấp nhận. 18 tuổi, cũng đủ để biết những gì mình làm và biết hậu quả của nó ra sao. Cũng muốn có người yêu đàng hoàng để cưới nhưng đâu ngờ.........
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)