Thứ Sáu, 3 tháng 2, 2017

Tâm sự của một đứa con trai mà người khác nhận xét là Đểu .
Cuộc đời tôi gắn liền với những thăng trầm . Khi mới sinh ra được hơn một tuổi gia đình tôi xem bói và được nói là tôi và gia đình không hợp nhau.( Gia đình tôi có 3 đứa anh chị em. Chị hai, anh ba và tôi-út). "Sống cùng nhau chắc chắn có một người mất". Gia đình tôi tính đem tôi vào cô nhi viện nhưng bà ngoại thấy tội nên nhận nuôi.Chưa bao giờ tôi hận những người xem bói như vậy.Toàn lừa đảo rồi đẩy tôi ra xa gia đình khi còn quá nhỏ. Cuộc sống bên ngoại khá khó khăn nhưng cũng đầy ắp những kỉ niệm tuổi thơ gọi chung là tuổi thơ sâu sắc 😎 .Có lần được ăn dưa hấu. Ham ăn quá đến nổi bị đầy bụng .😆 Lúc bé không biết gì nên cũng không nghĩ gì nhiều. Lâu lâu được về nhà lại quấn quít bên mẹ rồi tối phải về nhà ngoại.Khi còn bé tôi bị động kinh. Có lần lên cơn , mợ cả tôi bế tôi chạy la làng la xóm lên. Lúc đó nhà ngoại bán bún riêu thì có một ông khách thấy tôi như thế nên lại lễ ( giác lễ) cho tôi. Đến giờ không còn bị lại nữa.Đôi lúc nhân lúc Cậu 3 tôi say say thì nhào vô treo màn cho cậu. Được cậu cho 1000-2000đ đi chơi nét với lũ giặc cùng xóm và mấy lão anh họ. Mãi đến khi tôi 6 tuổi , cũng đã hiểu chuyện gì đang xảy ra vs mình thì tôi về lại nhà mình. Và gia đình tôi làm ăn thất bại. Chuyển cả gia đình xuống nhà ngoại . Tôi còn nhớ một câu khi ông ngoại tôi còn sống nói :" Tụi bay không cho hai đứa nó xây cái chòi để có chổ chui ra chui vào thì tao ra ngoài bụi chuối tao ở". Cuộc sống không phải khá giả nhưng đối vs tôi thì vô vị lắm. Cuộc đời tôi nhớ mãi khoảng thời gian khi tôi học lớp 6 . 6 đứa đi chơi và mất 1. Lần đầu tiên trong đời tôi thấy người chết. Các ace hãy cảm nhận thử xem. Một đứa bé mới 11 tuổi thấy cảnh bạn mình như thế ( chết đuối nên máu từ mắt tai mũi miệng rỉ ra) thì đặt mình vào trường hợp như tôi các bạn sẽ như thế nào. Khi đó tôi thật sự rất sốc.Có lẻ do tôi không muốn nhớ lại khoảng thời gian đó nên cũng không có nhiều kí ức trong đầu. Gần một tháng trời không tiếp xúc vs ai chỉ ở trong phòng nhìn quanh thôi. Gia đình tôi cũng chẳng dư giả gì nhưng sợ tôi trầm cảm nên cho tôi ra SG học. Cuộc đời đen tối đang chờ đợi tôi.
Lần thứ hai xa nhà , nhiều người sẽ lo sợ. Một đứa con trai nhỏ bé như tôi so với đồng trang lứa thì chẳng ra làm sao , ngoại hình thì cũng ưa nhìn( người khác nói ) nhưng tôi thì thấy tôi bình thường như bao người chưa đến mức tệ.Có lúc cả ngày không mở miệng nói chuyện với ai ( gần giống như trầm cảm nhưng cũng có chút cool ). Đến trường, Các bạn trong lớp chào đón tôi bằng một trận đòn ra mắt tập thể. Tôi nhớ ngày hôm đó tôi bị nhốt trong tủ sắt cả đêm. Chỉ biết bó gối ngồi không dám làm gì vì sợ tụi nó đánh tiếp ( ai đã từng học nội trú thì sẽ hiểu ). Ăn đòn thường xuyên dài dài. Mãi đến năm lớp 7 , một lần tình cờ tôi quen được một cô bạn cùng khối( tên H.H Linh và là mối tình đầu của tôi ) và dần dần quen các bạn khác lớp và ổn định được cuộc sống trong trường. Nhưng nào ngờ, tôi quá ngu và quá tin người nên đã thích L nhưng đổi lại đối vs L chỉ là một vụ cá cược .Tôi tình cờ nghe được cuộc điện thoại của L với bạn." Vì tôi bất cần nên họ cá cược xem L có làm tôi thích không?" không ai biết tôi đã trải qua những gì nên họ đem tình cảm của tôi như một trò đùa. Kết thúc mối tình đầu mà mọi người vẫn gọi là đẹp đó, nhưng tình cảm tuổi mới lớn đâu phải nói bỏ là bỏ được. Người ta sợ nhất là những thói quen. Dần dần tôi sa vào rượu chè, thuốc lá...Cuộc đời tôi bắt đầu từ đây........
Người ta bảo rằng :" muốn quên đi một tình yêu thì phải đốt cháy lên một tình yêu khác" .Tôi không còn rụt rè như trước nữa, cũng đã học cách nói chuyện với bạn bè. Lúc đó tôi cũng tin như thế nên bắt đầu quen hết người này đến người khác để tìm lại cảm giác như mối tình đầu của tôi. Nhưng kết quả lại không như tôi nghĩ. Càng quen tôi thấy như một người máy được lập trình sẵn vậy . Sáng trưa chiều tối suốt ngày ôm điện thoại nói chuyện làm quen. Nhưng kết quả vẫn như cũ. Đến năm lớp 10 tôi cũng phát triển khá ổn về mặt ngoại hình không phải hotboy nhưng cũng k đến mức " Sắc đẹp sĩ nhục người nhìn" tôi chuyển trường về nhà. Vẫn như cũ tôi vẫn đi tìm cảm giác kia . Kết quả vẫn là con số không . Và cuối năm 10, tôi xém bị đuổi học vì đánh nhau nên gia đình rút hồ sơ chuyển ra Đà nẵng ( trường mô xin được dấu nhé ) . Cầm đầu lớp 11a7 quậy banh cái lớp. Đủ thứ trò nghĩ ra để phá thầy cô. Và rồi cuối HK1 cũng phải chuyển về trường cũ ở nhà vì choảng nhau vỡ đầu. Chuỗi ngày phá phách vẫn tiếp tục . Năm 12 , năm cuối cấp, một cô gái đã làm thay đổi cuộc đời tôi sang hướng khác . Hai đứa quyết tâm học để cùng học chung một trường Đại học. Nhưng cuộc sống đâu như mình nghĩ. Gia đình cô ấy có chuyện nên chuyển đi bất ngờ và tôi mất liên lạc với cô ấy( hai đứa học khác trường c3). Các bác nghĩ thử nhé. Bỗng một ngày nào đó, người mà mình xem là tất cả lại biến mất không một chút tâm hơi gọi điện thoại thì " Thuê bao" các bác sẽ ntn?Chị tôi có nói một câu :" Chỉ là do mày quá tin người thôi, nếu mày còn như thế này nữa thì mày đi chết đi là vừa, cuộc sống của mày mà để người khác lo lắng thì sống chỉ tốn thời gian thôi , ai quay lưng lại với mày nhưng chị mày thì không , lúc nào mày cần thì tao luôn ở bên mày. Cuộc sống của mày do mày quyết định chả ai quyết định thay mày được ."Rồi kì thi đại học cũng đến , tôi thi đậu hai trường Nông Lâm Huế và Tây Nguyên nhưng gia đình bắt tôi theo ngành Sư phạm vì nó ít đụng chạm đến pháp luật. Tôi cũng nghĩ về tương lai của mình nên chấp nhận. 18 tuổi, cũng đủ để biết những gì mình làm và biết hậu quả của nó ra sao. Cũng muốn có người yêu đàng hoàng để cưới nhưng đâu ngờ.........

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét